Tôi đến Hải Phòng vào một ngày đầu hè
ngợp trời hoa phượng nở, ghé qua nhà một người chị trước làm cùng cơ quan chơi.
Nhà chị Trang nằm ở trong con ngõ nhỏ, đường Hùng Vương, quận Hồng Bàng, thành
phố Hải Phòng. Mới vào tới cửa đã nghe tiếng trẻ con cười khúc khích giòn tan.
Trong nhà, chị Trang đang chơi cùng cô con gái nhỏ. Vừa thấy tôi, chị tươi cười
mời tôi vào nhà.
“Hẹn bao lâu, hôm nay mới thấy em tới
chơi”. Dạ, em định tới chơi với chị bao lần nhưng cứ vướng chuyện này
chuyện kia đến tận hôm nay mới xuống thăm anh chị và các cháu được. Trộm vía,
đợt này bé bụ bẫm quá chị nhỉ?
Mới gần đây thôi em,
chứ trước cũng còi cọc lắm”. Đọc được sự ngạc nhiên trong mắt tôi, chị nhẹ
nhàng kể chuyện: “Bé nhà chị sinh năm 2013. Lúc sinh cũng không nhỏ đâu
nha, được 3,5 kg đấy. Thời kỳ 6 tháng bú mẹ, bé vẫn tăng cân đều đều. Nhưng tới
lúc ăn dặm thật sự là một cơn ác mộng. Gần như cả mấy tháng liền không tăng
lạng nào, thậm chí còn giảm mỗi đợt ốm, mọc răng. Giờ nghĩ lại cảnh đánh vật
với con bên cạnh bát cháo mỗi bữa tối mà mình còn thấy nản, chẳng khác gì một
cuộc chiến. Cho cháo vào miệng thì ngậm, 10 phút không được một miếng, ngậm
chán rồi lại nhè ra. Đưa bé đi rong quanh khu phố mà khi về nhà bát cháo còn
nguyên. Bật máy tính, điện thoại đủ kiểu mà cũng không ăn thua. Hàng ngày đi
làm cứ ngóng tới bữa con ăn là mình lại gọi điện về hỏi Ông bà nội xem cháu có
được thìa cháo hay ngụm sữa nào không và lần nào cũng là câu thở dài của ông bà
nội: làm sao mà con bé lại biếng ăn thế. Mình còn nhớ có thời kỳ mình còn xin
nghỉ làm ở nhà để cho chăm con nhưng tình trạng còn tệ hơn, thậm chí con thì
gào khóc, mẹ thì quát mắng do hết kiên nhẫn, vừa thương con lại vừa bực mình”.
Chị không hiểu
mình đã sai ở bước nào mà con lại biếng ăn tới mức ấy. Đi đâu, gặp ai cũng bị
hỏi, “Bé con mấy tuổi”, “Cháu mấy ký” nghe rồi, họ bắt đầu chẹp miệng “còi
quá”, “còi nhỉ” nhiều lúc chị buồn tới phát khóc. Tới gần 3 tuổi chị mới cho
con đi mẫu giáo, 3 tuổi mà con có 11kg, nhẹ cân nhất lớp. Mỗi lần đón con nhìn
con quá thấp bé mà chị lại lo cho tương lai của con. Rồi cứ lo lắng này kéo
theo bất an khác: liệu việc biếng ăn, suy dinh dưỡng có ảnh hưởng tới sự phát
triển thể chất và trí tuệ của con sau này?
“Sau đó tình cờ trong câu chuyện mình than phiền về tình
trạng biếng ăn của con thì được một chị ở cơ quan mình làm việc giới thiệu về
sản phẩm men vi sinh Viabiovit, con chị đã dùng và cho hiệu quả rất tốt, Chẳng
là bé nhà chị ý cũng mắc phải tình trạng biếng ăn như bé nhà mình vậy. Mình như
đang trong dòng nước xoáy vớ được cọc, khi nghe chị chia sẻ mình đã tìm hiểu
thêm thông tin qua website của sản phẩm Viabiovit.com.vn và đặt hàng qua số
hotline của công ty. Mình đã được tư vấn nhiệt tình về công dụng và cách sử
dụng của sản phẩm men vi sinh Viabiovit.”
Chị cho bé uống 2 lần, sáng sau khi ăn 1 tiếng và sau bữa ăn tối
1 tiếng, mỗi lần 1 ống. Men vi sinh dạng nước, uống như nước lọc thông thường
nên bé rất dễ uống, uống được 1 tuần chưa thấy cải thiện nhiều lắm nhưng sang tuần
thứ 2 bé đã chịu ăn hơn, không còn lắc đầu nguầy nguậy khi nhìn thấy đồ ăn như
trước. Mình cho bé dùng trong vòng 8 tuần liên tục sau đó dừng. Sau 5 tháng bé
lên được 2 kí. Mà trộm vía, bé đỡ ốm vặt hơn trước nhiều. Nhìn con “có da có
thịt”, cả nhà mừng lắm, nhiều khi nghĩ tiền bạc công danh đâu đâu không bằng
con gái ăn một bữa ngon lành, không nôn trớ, không khóc lóc. Và mình bây giờ
trở thành “chuyên gia biếng ăn rồi nghe”, mấy chị bạn có con biếng ăn, không
tăng đều được mình mách dùng sản phẩm men vi sinh Viabiovit”. Chị cười tươi
tắn.
Thấm thoắt bây giờ bé con đã sắp là sinh viên năm 2 trường mầm
non rồi nha. Thời gian trôi nhanh thật. Tới bây giờ chị luôn thầm cảm ơn chị
bạn đồng nghiệp, nhờ có câu chuyện của chị bạn mà chị và cả gia đình thoát khỏi
cảnh stress vì biếng ăn của con và nhờ đó đã giúp cả nhà chị có niềm vui như
hôm nay. Mong rằng những chia sẻ của chị Trang sẽ giảm bớt những gánh nặng nơi
các ông bố bà mẹ trẻ vốn đã rất nhiều kể từ khi có con.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét